Buổi sáng thứ 4 của một năm về trước, là ngày mà hơi thở cuối cùng của mẹ còn hiện hữu trên cuộc đời này.
Sáng hôm ấy cũng khá giống với những ngày tháng trước đó, mình dậy sớm do không ngủ được mấy vì cứ giữa đêm là giật mình tỉnh dậy, rồi xem mẹ thế nào. Rồi sau đó thì kiểm tra các đường truyền tĩnh mạch đã bị tắc hay chưa, bịch nước muối mới thay lúc 3h trước có còn chảy hay không, bình oxy thay vào đêm qua có vẫn đang hoạt động bình thường hay không. Nhưng buổi sáng hôm ấy có duy nhất một điều khác so với những ngày tháng trước đó.
“Hôm nay mình truyền hết bịch này, rồi con không cắm truyền đạm thêm cho mẹ nữa, mẹ nhé?” – mình cầm tay mẹ, rồi hỏi.
Mẹ gật đầu.
Khoảng 3 giờ sau đó, sau khi mình và cô điều dưỡng cùng nhau giúp mẹ thay dọn vệ sinh, thì mẹ lấy tay sờ lên má con trai và bảo mẹ mệt quá. Vậy thôi.
Những ký ức của mình mờ mịt trong những ngày tiếp theo. Mình chỉ nhớ là đấy là lần đầu tiên trong cuộc đời mà nước mắt lấp kín cả tròng mắt, không ngừng tuôn chảy. Đấy là lần đầu tiên trong cuộc đời mà mình gào lên bảo mẹ dậy đi để con đi mua kem cho mẹ ăn. Đấy là lần đầu tiên mà mình biết là mình không còn mẹ trên đời, cho dù mình có làm bất cứ điều gì, hay đánh đổi bất cứ thứ gì mình đang có.
Trong suốt 365 ngày, không có ngày nào mà mình không nghĩ đến những ngày tháng đã qua. Không có ngày nào mình không ước là mọi thứ đã có thể khác đi để cho những ngày tháng cuối cùng của mẹ được trọn vẹn hơn, dù chỉ là một chút thôi.
Hôm trước đang trên đường lên công ty, mình mới ngước đầu lên để nhìn bầu trời. Bầu trời hôm ấy nắng và khá nhiều mây, nhưng vẫn xanh thăm thẳm. Lúc ấy tự dưng gió nổi lên to lắm, cảm giác như vuốt ve vào cằm má mình. Những ngày tháng về sau này, mình luôn tự hứa sẽ luôn cố gắng giữ lấy cuộc sống theo từng khoảnh khắc một như thế, như cảm xúc của cái vuốt má cuối cùng mà mẹ dành cho mình vậy.